Những câu chuyện bí ẩn trong đêm bốc mộ trùm xã hội đen đất Bắc – Khánh Trắng

Đưa di cốt của đại ca đi “tắm sông” – Đó là yêu cầu kì lạ của đàn em Khánh Trắng dành cho “Vua phu mộ Hà thành”.

Lỗi lầm, “chiến tích” và cái chết của Khánh Trắng đã được nhiều người thuộc lòng, đem ra bàn tán mỗi khi nói về dân xã hội đen. Tuy nhiên, phần thông tin về chuyện hậu sự của ông trùm giang hồ nổi danh một thủa đến nay vẫn là một bí mật. Sau rất nhiều lần thuyết phục, PV báo GĐ&XH Cuối tuần mới được người đã từng bốc mộ cho giang hồ khét tiếng đất Bắc này tiết lộ về lần hành nghề nhớ mãi không quên. Bởi phải sau độ lùi hàng chục năm, “vua phu mộ Hà thành” mới dám kể lại về bản hợp đồng bốc mộ kỳ lạ “mua cả sự im lặng”, những chuyện kỳ lạ khiến ông “ám ảnh” cả trong và sau cái đêm “nhớ đời” ấy.

Rạng sáng ngày 13/10/1998, bản án tử hình của Dương Văn Khánh được thực thi tại trường bắn Cầu Ngà (Hà Nội). Thời điểm áp giải tên trùm bảo kê chợ Đồng Xuân ra pháp trường, có đến hàng chục vòng chốt an toàn trợ giúp, nhưng trên mặt các lực lượng thi hành án vẫn phảng phất nỗi lo lắng. Loạt súng khô khốc vang lên, tưởng rằng những câu chuyện về gã “thư sinh” trót mang “gan hùm” này thế là vĩnh viễn khép lại, tuy nhiên, phía sau hậu trường, có một người hơn một thập kỷ qua vẫn “ôm” trong lòng một câu chuyện bí mật mà chưa dám mở lòng với ai. Đó chính là người phu mộ đã tận tay bốc từng mảnh xương cho Khánh Trắng.

Chân dung Khánh Trắng – tên tội phạm khét tiếng một thời đất Hà thành.

Bản hợp đồng kỳ lạ giữa đêm khuya

Phải rất khó khăn, PV Báo Gia đình và Xã hội Cuối tuần mới thu xếp được một cuộc hẹn với người có biệt danh “Vua phu mộ Hà thành” Nguyễn Phú Cát. Đã gần 30 năm đi bốc mộ, ông Cát quá quen với những bản hợp đồng chứa đựng sự bất ngờ trong cái nghề “trần gian có một” này. Tuy nhiên, khi trải lòng với tôi, ông đã kể về một “phi vụ” có nằm mơ cũng chẳng bao giờ lường được.

Đó là vào một ngày cuối đông năm 2001, sau khi ăn cơm tối xong, gia đình ông đang chuẩn bị đi ngủ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập. Mở cửa nhà, ông thấy “lạnh sống lưng” khi đứng trước mặt mình là hai người đàn ông to lớn, với khuôn mặt dữ tợn. “Tôi chưa kịp hỏi họ có việc gì thì một người nói rằng muốn thuê bốc mộ. Dù tôi mời vào nhà nói chuyện, nhưng hai người này nhất quyết từ chối. Họ hỏi tôi một lần bốc mộ “trọn gói” giá bao nhiêu tiền. Khi đưa ra con số 3 triệu đồng thì một người đưa cho tôi số tiền gấp 10 lần và dặn tối mai khoảng 9h tối sẽ có người đánh xe đón. Nói xong, họ lên xe đi thẳng.

Chiếc xe ô tô màu đen rú ga rồi phi thẳng vào màn đêm tĩnh lặng và lạnh lẽo”, ông Cát nhớ lại. Cầm số tiền lớn trong tay, ông Cát vừa mừng lại vừa lo lắng, bởi thông tin ông có được từ đám người đó chỉ là một con số không tròn trĩnh. Trong 30 năm hành nghề này, chưa bao giờ ông chứng kiến một bản hợp đồng kỳ lạ đến vậy.

Đúng 9h, tối ngày hôm sau, hai chiếc ô tô màu đen sang trọng đỗ xịch trước cửa nhà ông Cát. Lúc đó, người “phu mộ” lừng danh Hà thành đã gom sẵn 5 “cộng sự”, chuẩn bị sẵn đồ nghề chờ trước cửa. Trên khuôn mặt họ không giấu được vẻ lo lắng về một vụ bốc mộ quá bí hiểm. Ông Cát cho biết, thấy vẻ mặt “hình sự” của mấy người lái xe, “cộng sự” của ông bất an vô cùng. Tuy nhiên, vì đã nhận tiền, cả nhóm miễn cưỡng lên xe…

Sau gần 1 tiếng, chiếc xe rẽ vào trường bắn Cầu Ngà. Lúc này, ông Cát mới biết mình được thuê đi “tắm” cho một tử tù. Giữa những cơn gió lạnh gai người nơi nghĩa trang trường bắn, tai “Vua phu mộ” như ù đi khi biết “đối tượng” ông sẽ phải xuống huyệt, mò từng khúc xương là tên giang hồ khét tiếng một thời – Khánh Trắng và những người thuê không ai khác chính là đàn em thân tín của Khánh Trắng thủa nào.

Lần bốc mộ kì lạ nhất ở trường bắn Cầu Ngà

Theo ông Cát, mộ của trùm giang hồ Khánh Trắng được chôn sơ sài cùng hàng ngàn ngôi mộ khác. Lúc đó, cỏ mọc um tùm che kín cả phiến đá có khắc tên, ngày tháng năm sinh, ngày tháng Khánh về với đất. Đúng 23h, một đệ tử của Dương Văn Khánh ra hiệu cho đám người của ông Cát thực hiện công việc của mình. Từng nhát cuốc được nhóm cộng sự của ông Cát thực hiện cẩn trọng. Lúc đó, vợ của Khánh Trắng cũng có mặt. “Chưa bao giờ, tôi thấy một đám bốc mộ nhà nào hoành tráng đến vậy. Cả trăm chiếc xe ô tô được dựng nối đuôi nhau từ trường bắn ra tận đường lớn. Mọi người có mặt ở đó đều mặc áo đen. Khi nhát cuốc cuối cùng vừa thực hiện xong, chiếc nắp quan tài dần hé lộ, mấy tên đệ tử của Khánh Trắng trên người lủng lẳng hàng mớ dây chuyền bạc, xăm trổ đầy mình đột nhiên quỳ xuống, cúi đầu, rơm rớm nước mắt. Tôi không thể ngờ được trong thế giới dân “anh chị” chuyên sống bằng nghề đâm thuê, chém mướn, “săn” mạng người khác lại có giây phút yếu lòng đến vậy. Thậm chí, có những người trên mặt in hằn hàng chục vết sẹo ngang dọc vẫn quỳ lạy, gào thét như một đứa trẻ. Dường như, đây chính là “nghĩa khí giang hồ”, là lòng trung thành trong “thế giới ngầm”, “vua phu mộ Hà thành” hồi tưởng.

Khi nắp quan được mở ra, dưới làn nước đục ngàu, còn sanh sánh nổi váng là một bộ quần áo đã mục nát. Khánh Trắng mặc quần đen áo trắng, trên mình còn có hai chiếc băng đen và một vài đoạn dây thừng. Ở pháp trường, khi thực thi lệnh tử hình, người ta đều dùng chiếc băng đen để bịt mắt tử tội. Sau này ông Cát mới biết, sở dĩ trên thi thể tên trùm giang hồ đất Bắc có hai chiếc băng bởi trước đây, khi ra pháp trường, Khánh Trắng đã lớn tiếng chửi bới nên họ phải dùng băng đen để bịt miệng, không cho hắn nói.

Theo lời kể của ông Cát, sau khi đã tắm nước thơm cho di cốt, mấy người phu mộ định xếp vào tiểu thì một đàn em của Khánh Trắng bỗng yêu cầu dừng lại. Sau đó, người này kéo một số người khác ra phía xa bàn bạc một hồi rồi quay lại nói với ông Cát rằng muốn đưa di cốt của “đại ca” ra sông “tắm”. Nghe đến đây, cả nhóm phu mộ lập tức tái mặt. Ông Cát chột dạ, mọi việc được thực hiện đúng quy trình và chu tất nhưng không hiểu sao đàn em của Khánh Trắng lại đổi ý. Đã gần hai 2h sáng, giữa đêm đông rét cắt da cắt thịt nhưng ông Cát bỗng cảm thấy mồ hôi trán “mọc” lấm tấm. Một người trong nhóm phu mộ bỗng ghé tai ông Cát thì thầm: “Hay là họ muốn chúng ta ra sông rồi giết mình đẩy xác xuống đó”. Nghe đến đây, cả đám phu mộ đều cảm thấy rùng mình, sợ hãi. Tuy nhiên, khi thấy thái độ đàn em Khánh Trắng không đến nỗi quá căng thẳng và cũng vì chẳng còn cách nào khác nên ông Cát đành vỗ về các đồng nghiệp làm theo yêu cầu của gia chủ.

Sau khi thống nhất xong, cả nhóm phu mộ và những người có mặt đều lên ô tô mang di cốt đi ra hướng sông Nhuệ. Rong ruổi hàng giờ đồng hồ giữa trời đêm buốt lạnh, chiếc xe chở di cốt của trùm giang hồ cũng dừng lại ở một địa điểm được cho là thích hợp nhất. Ông Cát và mấy người phu mộ bật đèn pin, mang di cốt của người đã khuất lặng lẽ đi xuống bờ sông. Tất cả đàn em và những người thân của Khánh Trắng cũng im lặng bước theo.

Khi đang làm việc dưới sông, bỗng cái không gian tĩnh lặng đến rợn người ấy bị xé tan bởi mấy chiếc xe tải lớn lăn bánh trên đường cái. Trong khoảnh khắc đó, len lén ngước nhìn những khuôn mặt thành kính, có những người trông rất xúc động của đám đàn em Khánh Trắng ông Cát thấy vững tâm hơn. Ông chợt nghĩ, cho dù những người này có làm gì ở đâu thì ông không biết nhưng trong buổi tối hôm nay họ đều là những con người bình thường với “nghĩa tử là nghĩa tận”. Chính vì thế, ông Cát dặn mấy đồng nghiệp làm việc một cách cẩn trọng như từ trước đến nay vẫn làm mà không nghĩ ngợi gì thêm.

Cho đến tận bây giờ ông Cát vẫn không thể lí giải nổi chuyện vì sao đàn em Khánh Trắng lại bắt đưa di cốt đại ca ra sông tắm. Có thể, nó liên quan đến một ước nguyện, sở thích nào đó của “ông trùm” lúc còn sống hay đơn giản chỉ vì đám đàn em nghĩ rằng đại ca lúc sống một thời “vẫy vùng” nên khi chết không thể “tắm” trong cái chậu be bé như vậy được? Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ là phỏng đoán và bí mật này có lẽ cũng sẽ chôn vùi theo thời gian.

Những người bốc mộ tử tù luôn có lưu giữ nhiều câu chuyện ly kỳ không lời giải.
(Ảnh minh họa)

Bí mật cuối cùng trên di cốt trùm giang hồ Khánh Trắng

Chiếc xe ô tô nổ máy, bỏ lại phía sau làm khói thâm sì, khét lẹt. Trời cuối đông vẫn lạnh như cắt da cắt thịt. Ngồi trong xe, bụng đói cồn cào sau một đêm làm việc vất vả nhưng ông Cát vẫn liên tục đốt thuốc lá. Có lẽ, ông cứ miên man suy nghĩ mãi về cái “thương vụ” bốc mộ vô tiền khoáng hậu này.

Lấy hết sự cam đảm, ông bắt chuyện với hai đàn em Khánh Trắng, như để cố xóa đi cái “bức tường vô hình” ngăn cách giữa đôi bên suốt từ đầu buổi đến giờ.

“Mấy anh em đi theo anh Khánh bao lâu rồi?” ông Cát cất lời. Tiếng nói ồm ồm của “vua phu mộ” như phát tan cái không khí âm u đến lạnh người trên xe. Nó không chỉ khiến đám phu mộ mà cả đệ tử tên trùm giang hồ cũng ngoái lại nhìn bằng vẻ mặt bất ngờ.

Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi trôi qua, hai đàn em Khánh Trắng cũng chịu mở lời.

Ông Cát nhớ lại: “Lúc đó, dường như họ thoải mái hơn sau khi công việc của đại ca đã hoàn tất nên mới chịu phá lệ trò chuyện với tôi. Nhưng câu trả lời của họ cũng chẳng gợi nên gì nhiều. Tôi còn nhớ một gã ngồi bên ghế phụ bảo: “Sáu năm” rồi lại trầm ngâm”.

Dừng một chút, ông Cát tiếp: “Khi tôi hỏi đang làm nghề gì, thì người đàn ông này bảo đi buôn bán. Hình như, những con người này đã nguội máu giang hồ kể từ khi đại ca phải đền tội bằng tính mạng nơi trường bắn. Nhưng chứng kiến những gì họ làm cho Khánh Trắng suốt đêm đông lạnh lẽo này, tôi mới thấy được cái gọi là nghĩa khí giang hồ. Người ta bảo dân xã hội sống bạt mạng, vô tâm, chỉ vui vẻ với nhau khi có tiền của, song tôi thấy không hẳn như vậy.

Cánh đàn em Khánh Trắng buồn bã, thậm chí có người rơi nước mắt sau khi di cốt trùm giang hồ được đưa lên khiến tôi cũng cảm động. Tôi còn được biết, trong những cánh đệ tử đó, có người đang sống ở TP.HCM cũng lặn lội ra đây từ mấy hôm trước để chuẩn bị đưa đại ca sang “nhà mới”.

Miên man suy nghĩ đến đấy, ông Cát chợt khựng lại khi nghe thấy câu hỏi ngược lại của người lái xe: “Sao trên đầu anh tôi lại có vết đạn to thế nhỉ. Chẳng lẽ khi ra pháp trường, họ ngắm bắn vào đầu?”. Hắn đặt câu hỏi rồi quay xuống nhìn ông Cát với vẻ mặt khó hiểu. Khi người này đặt câu hỏi, chính “vua phu mộ” cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Đúng là có một chiếc lỗ từ thái dương trái qua phải trên chiếc sọ của trùm Khánh Trắng thật. Tiếc là thời điểm đó, vụ bốc mộ cho Khánh Trắng cũng là lần đầu tiên bốc mộ cho tử tù, nên “Vua phu mộ” vẫn chưa để ý và không thể lý giải được.

“Sau này, khi đã bốc mộ cho rất nhiều tử tù tôi mới biết được rằng, đó là phát đạn nhân đạo của những người thi hành án dành cho người mang án tử. Tôi đã xem một vài lần tử hình ở trường bắn nên biết điều đó. Khi tử hình sẽ có 7 người dàn hàng ngang đứng trước một chiếc cột. Tử tù từ trên xe ô tô được đưa xuống, dẫn thẳng đến chiếc cột bắn. Trước khi hành hình, người ta mở băng đen bịt mắt cho tù được nhìn trời đất, ánh bình minh lần cuối. Khi chiếc băng đen được sập xuống cũng là lúc 7 con người với những khẩu súng trên tay chĩa thẳng vào tử tù.

Sau hiệu lệnh, loạt đạn khô khốc nổ lên, tử tù gục đầu về phía trước. Người chỉ huy sẽ dùng súng lục ra kiểm tra, lập biên bản hoàn thành thi hành án. Sau đó, anh ta sẽ dùng súng lục chĩa thẳng vào thái dương của tử tù rồi bắn phát súng nhân đạo. Lỗ hổng to bằng đầu ngón tay cái trên sọ Khánh Trắng là phát súng cuối cùng đó”, ông Cát cho biết.

Ký ức về những lần trắng đêm đi bốc mộ tử tù

Ông Cát vừa chợp mắt được mấy phút thì chiếc xe đưa nhóm phu mộ về đỗ xịch trước cổng làng. Hai tên đàn em Khánh Trắng chạy xuống, mở cửa và đánh thức những người trên xe dậy. “Vua phu mộ” giật mình tỉnh dậy mới biết mình đã về đến nhà.

Một đàn em Khánh Trắng gọi ông Cát ra chỗ khác và dúi vào tay chiếc phong bì dày cộp đựng tiền. Hắn bảo đây là tiền bồi dưỡng và công cúng “thần trùng” cho Khánh Trắng. Ông Cát cố từ chối và nói rằng, việc cúng cũng chỉ là “nghĩa tử nghĩa tận” với người đã khuất nhưng người này không chịu.

Nhét phong bì vào tay “vua phu mộ”, hai gã giang hồ nhanh chóng lên xe rồi đi thẳng. Lúc này, đám bốc mộ nhìn nhau với vẻ vui mừng. Họ đã an toàn về nhà như đúng lời hứa của cánh đàn em Khánh Trắng.

“Lúc ấy đã rất mệt mỏi, nhưng tôi vẫn phải vội vàng tập hợp anh em lại. Trong bữa ăn sáng diễn ra sau đó, tôi nhắc mọi người rằng đây là bí mật sống để bụng, chết mang theo, tuyệt đối không được để lộ cho bất cứ ai chuyện này, kể cả vợ con. Tôi sợ rằng, nếu để lộ ra thì cánh giang hồ sẽ quay lại để tính sổ. Chính vì thế, hơn một thập kỷ trôi qua, “phi vụ” này không hề có một người nào ngoài nhóm biết được”, ông Cát chia sẻ.

Cũng theo lời “Vua phu mộ”, cái bản hợp đồng kỳ lạ ấy dường như là bước mở đầu cho những “thương vụ” bốc mộ bất ngờ sau này. Những ngày tiếp theo trôi qua, nhiều người thân của các tử tù khét tiếng từ khắp nơi tìm đến nhà ông để nhờ đi bốc mộ.

Chính ông Cát cũng không thể hiểu được vì sao họ lại biết tên và tìm đến nhóm của ông. Nói chuyện với PV, ông Cát bộc bạch: “Vốn dĩ không mê tín, nhưng những hợp đồng đến liên tiếp sau này cũng làm tôi “chột dạ”. Tại sao, họ có thể biết đến mình và đổ xô đến tìm như vậy. Tại sao, sao những điều kỳ lạ ấy chỉ xảy ra sau khi chúng tôi bốc mộ cho trùm giang hồ Khánh Trắng.

Mấy tháng trời sau đó, chúng tôi bôn ba khắp nơi chỉ chuyên đi bộc mộ cho tử tù. Nhiều khi anh em trong nhóm nói với nhau rằng, có lẽ chúng tôi làm tốt nên được trùm giang hồ đất Bắc “phù hộ”. Phải chăng chính ông ta đã đưa đường dẫn lối cho những người thân của tử tù đến tìm anh em tôi?”

Ông Cát cho biết, sau cái ngày bốc mộ cho trùm giang hồ đất Bắc, nhóm của ông cũng không thể nhớ nổi đã “sang nhà” cho biết bao nhiêu tử tù.

Tuy nhiên, “phi vụ” đem di cốt Khánh Trắng ra sông tắm và cúng “thần trùng” khiến ông thể nào quên được. Đó dường như là một dấu mốc trong cái “nghiệp” sống nhờ di cốt người chết của “vua phu mộ”. Có lẽ, cái lần bốc mộ ấy sẽ còn đeo đẳng, ánh ảnh ông Cát đến ngày nhắm mắt xuôi tay.

Theo Báo Gia Đình Và Xã Hội