Chỉ vì mang bầu đứa con gái mà em bị nhà chồng coi rẻ không thèm quan tâm đến tính mạng, bắt sinh thường trong khi bác sĩ chỉ định sinh mổ. Đúng là đời người…

Cái phận đàn bà, lấy chồng theo chồng, cứ tưởng giữ được cái màng trinh trước khi bước chân vào nhà chồng đã là vẹn tròn đạo hạnh lắm rồi thế mà đến khi mang bầu lại không được như ý nhà họ cũng vẫn khổ sở chẳng kém gì con ở.

Em trước khi lấy chồng cũng là 1 cô gái xinh xắn, trẻ trung nhưng chỉ vì cái số lận đận, mãi 30 mà chưa có mảnh tình nào vắt vai. Bố mẹ em sợ con gái 30 bị hàng xóm dèm pha là gái không lấy được chồng nên nhờ vả mai mối chán chê cuối cùng cũng gả được em sang nhà anh chàng hơn em 5 tuổi có quen biết với nhà dì họ.

Gái già gả được đi đã là tốt lắm rồi, đó là câu đầu tiên mà mẹ chồng nói với em ngày em về nhà đẻ. Biết nhà chồng mình cũng thuộc dạng ghê gớm nên em biết thân biết thận sống như kẻ vô hình ấy, người ta bảo gì cũng chỉ biết vâng vâng dạ dạ cho xong chuyện.

Rồi sau 1 năm kết hôn, em cũng có bầu, khỏi phải nói em vui như thế nào, vì 30 tuổi mới kết hôn nên ai cũng bảo em khó đẻ được con. Mãi 1 năm mới lại có bầu nữa nên em mừng lắm, con cái là lộc trời cho mà, em cũng chỉ sợ mình không đẻ được thì nhà chồng lại trả về nhà đẻ còn nhục nữa.

Thế nhưng, niềm vui chẳng tày gang khi em kể bác sĩ nói cáo thai là con gái thì cả chồng và nhà chồng chính thức bỏ mặc cô luôn chẳng ai đoái hoài gì đến. Em ngỡ ngàng, là con gái thì sao chứ, con nào mà chẳng là con nên em đành 1 mình vật lộn với cái thai trong bụng, vừa đi làm vừa tự chăm lo cho bản thân mình.

Chưa khi nào em nhận được một sự chăm sóc dù là nhỏ nhất từ chồng và nhà chồng. Anh suốt ngày chỉ có mẹ với mẹ, đi 1 bước cũng hỏi mẹ 1 câu, giờ thì em mới hiểu lí do tại sao anh như thế mà mãi chẳng lấy nổi vợ nên cay đắng nhưng chỉ biết ôm nỗi đau một mình.

Cuối cùng ngày em trở dạ cũng đến, đang lau sàn nhà thì bụng co thắt dữ dội, đoán là mình sắp sinh nên em gọi điện cho chồng. Nhưng, anh chẳng thèm bắt máy, cực chẳng đã em đành đập cửa phòng mẹ chồng.

– Mẹ ơi con đau quá, chắc con sắp sinh rồi mẹ đưa con vào viện với.

– Chị tự đi mà đẻ, chửa vịt giời kia rồi lại báo hại như con mẹ nó thôi, nhà này không có chỗ chứa đâu.

– Mẹ, sao mẹ lại nói thế?? Dù gì con con cũng là cháu nội của mẹ mà.

– Thôi, tôi biết rồi. Cô im đi, để tôi gọi xe ôm chở đi.

Em cứ tưởng mẹ chồng cũng còn chút tình thương với đứa cháu này nên mừng rỡ rối rít, thế nhưng, nụ cười chưa kịp nở thì vào phòng đẻ, bác sĩ siêu âm lần cuối cho em lại nói đứa bé trong bụng hơi lớn, phải mổ chứ không đẻ thường được. Em thì em đồng ý mổ nhưng mẹ chồng lại kiên quyết phản đối, lí do không phải vì sợ em xảy ra chuyện mà là:

– Cứ kệ đi, đẻ thường thôi, đẻ mổ tốn tiền lắm. Nhà tôi không lo được đâu

– Nhưng kích thước đứa trẻ giờ khá lớn, đẻ thường sợ sẽ ảnh hưởng đến thai phụ lắm bác ạ.

– Các anh cứ vẽ chuyện, tình lấy thêm tiền chứ gì. Ngày xưa chúng tôi làm gì được đẻ mổ như bây giờ, đứa nào đứa nấy cũng đẻ thường tự nhiên hết, không có mổ miếc gì hết, đẻ thường cho tôi.

Thấy mẹ chồng nói thế nên em đành im bặt chẳng dám nói gì, tiền bạc trong nhà đều do bà cầm hết, bà nói không thì sẽ là không chứ tháng nào tiền lương của em cũng nộp cho nhà chồng hết sạch, có giữ cho mình được đồng nào đâu.

Đúng lúc ấy, chồng em mới tất tả chạy đến đang định kéo anh vào để nói giúp mấy câu, dù sao cũng là con gái ruột của anh cơ mà, nào ngờ anh cũng chẳng thèm nói gì, cứ im lặng đến dửng dưng.

Bác sĩ tiêm cho em 1 liều thuốc tê rồi em cứ thế cắn răng rặn cật lực, chỉ cần đứa con ra đời bình an là được rồi, em chẳng cầu mong gì hơn. Cơn đau đẻ như giết em từng chút từng chút 1, đứa con thì mãi chẳng chịu ra mà thể lực em có hạn, cảm giác càng ngày càng cạn kiệt dần.

(ảnh minh họa)

30 phút sau, khi đang nghiến mạnh răng cố hết sức lần cuối để cố rặn ra đứa bé thì bác sĩ bỗng hét lớn 1 câu: “Còn một đứa bé trai nữa, nhưng sản phụ kiệt sức ngất đi rồi!!”

Lúc bấy giờ mẹ chồng với chồng em mới há hốc mồm ra không tin được vào chuyện đang xảy ra, còn em thì… đã không còn cảm giác gì nữa rồi. Em… ngất đi, không còn nhớ chuyện gì đang xảy ra nữa. Bên tai bỗng vang vẳng giọng nói của chồng với mẹ chồng nói lớn tiếng vọng vào:

– Tại sao lại còn đứa con trai nữa, rõ ràng siêu âm là con gái cơ mà.

– Đứa bé trai song sinh này nhỏ hơn chị nó, lại nằm khuất ở trong nên siêu âm không thấy. Bảo sao chúng tôi lại chẩn đoán là bé quá lớn so với quy định.

– Không được, thế thì phải kêu nó tỉnh dậy ngay, gọi nó dậy sinh cho nốt đứa con trai cho tôi.

– Mổ đi, tôi kí giấy cho mổ, nhất định phải giữ cho bằng được đứa con trai đấy. Cháu của tôi, cháu nội của tôi.

Em lúc bấy giờ đã quá mệt mỏi rồi, chẳng còn muốn làm thêm gì nữa cả, em chỉ muốn ngủ 1 giấc, thật sâu thật sâu… không tỉnh lại nữa, nhưng còn đứa con gái mới sinh rồi nó sẽ sống thế nào với gia đình nhà chồng trọng nam khinh nữ này đâu. Nhưng em… em không mở nổi mắt nữa rồi…

Theo the thao va xa hoi