XIN ANH! HÃY “CHƠI” EM ĐI!

Tuấn Miên yêu nước, bởi nước có thể ôm trọn vạn vật vào lòng mà vỗ về. Nước mang trong mình sự thánh thiện, cao cả, giúp con người thanh tẩy mọi phiền muộn, ưu tư. Ngoài ra, nước là một phần thiết yếu của cuộc sống.

Cậu yêu nước và nhận ra tầm quan trọng của nước, cũng giống như cậu yêu Thế Huân và biết rõ bản thân mình cần anh đến nhường nào.

Tuấn Miên thích hòa mình vào dòng nước, để cảm nhận sự vỗ về của làn nước qua đầu, cổ tay, ngực…Cậu biết rằng chẳng có việc gì dễ chịu hơn khi để cơ thể mình cảm nhận điều đó và cậu cũng hiểu rằng chẳng có cảm giác nào tuyệt vời hơn khi để bản thân cùng tâm hồn thả vào dòng nước.

Đó là suy nghĩ trước kia của cậu, bây giờ vẫn còn. Chỉ là…

Tuấn Miên yêu Thế Huân, yêu sự đụng chạm nhẹ nhàng, đầy dịu dàng của anh với từng thớ thịt trên người cậu. Và cậu biết rằng chẳng có cảm giác sung sướng, hạnh phúc nào trên đời này mà cậu cảm nhận được khi cậu cùng Thế Huân hòa quyện, thuộc về nhau.

“Ah…”

“…”

“Ư…không…Huân, không phải chỗ đó…Ưm…”

Mặt Tuấn Miên áp vào gối, mông chổng lên cao như mời gọi. Trong khi đó, Thế Huân lại nhiệt tình ra vào tiểu huyệt ấm áp, tay không ngừng xoa nắn cự vật bé xinh phía trước của cậu.

“Thế chỗ này thì sao?”

“Ah…oh…ưm…”

Tuấn Miên hầu như chịu thua trước sự kích thích của Thế Huân. Cậu thật sự không thể kiềm chế được nữa. Cậu muốn ra…

“Huân, em…em sắp…”

Thế Huân dùng tay mình siết nhẹ cự vật của Tuấn Miên, ngón tay chạm vào đỉnh của cậu, vận tốc ngày càng tăng lên, khiến Tuấn Miên đầu hàng vô điều kiện.

“AHHH~…”

PHỤT~~~~….!!!

Sau khi Tuấn Miên rùng mình bắn ra thì động tác của Thế Huân tại tiểu huyệt của cậu cũng bắt đầu nhanh hơn, nhanh đến điên cuồng, khiến kẻ bên dưới chỉ biết nhắm chặt mắt mà rên rỉ.

Một lúc sau, Thế Huân ôm chặt lấy Tuấn Miên, bắn thẳng vào hoa huyệt ẩm ướt kia dòng tinh dịch của mình rồi đặt lên chiếc lưng trần trắng nõn của cậu một nụ hôn.

.

.

.

Tuấn Miên quả thật không ngủ được, cơ thể cậu trở nên ê ẩm sau cuộc “dã chiến” vừa rồi. Nằm trong lòng Thế Huân, điều này khiến cậu cảm thấy dễ chịu vô cùng. Khẽ đưa tay chạm vào tóc anh, đến mắt, mũi rồi môi…

“Dạo này mông mình có vẻ nhạy cảm hơn rồi thì phải?”

Nhíu mày một cái, Tuấn Miên lại đưa tay véo một bên má kẻ đang ngủ say kia.

“Không đúng! Rõ ràng là kỹ thuật của tên biến thái này ngày càng cao siêu!”

Cái véo kia của Tuấn Miên đã khiến kẻ biến thái tỉnh dậy, mắt mơ màng nhìn cậu.

“Bảo bối, có việc gì sao?”

“Không!”

“Được rồi, thế thì ngủ đi. Ngoan nào, đừng bướng nữa!”

Thế Huân đưa tay siết cậu vào lòng, hôn nhẹ vào tóc cậu chúc ngủ ngon. Thế nhưng, Tuấn Miên không tài nào ngủ được, song cậu càng không thể thốt thành lời. Cậu không thể nói…không thể nói rằng cậu muốn được anh chạm vào…

.

.

.

Tuấn Miên là thư ký riêng của tổng giám đốc tập đoàn Long Ưng, mà kẻ “cầm đầu” đó không ai khác chính là Ngô Thế Huân của cậu.

Thế Huân ngồi ký công văn nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của người nào đó nhìn mình chăm chú mà mồ hôi ướt đầy cả trán. Anh làm gì sai ư? Không lẽ hôm qua anh đã khiến bảo bối lao lực quá sức?

Một người ngồi không dám ngước đầu lên mà tự kiểm điểm bản thân, mà kẻ còn lại không thương tình nhìn chăm chú đến mức mắt sắp rơi ra ngoài.

Chẳng ai hiểu nỗi lòng của cậu, Thế Huân cũng không luôn. Nhưng cậu không thể nói ra được mà…

Cậu không thể bảo rằng cậu muốn anh chạm vào, cậu muốn được anh ôm, được anh hôn, cậu muốn được anh vuốt ve. Cậu muốn…muốn nhiều hơn thế nữa.

Và trên hết…Cậu muốn được hòa quyện với anh hơn bao giờ hết…

Ngay bây giờ…

.

.

.

Cuối cùng Tuấn Miên cũng có thể chờ đến lúc tan ca, cậu cùng Thế Huân về nhà. Và Tuấn Miên dám chắc rằng anh sẽ là người chủ động ham muốn cậu cho xem.

Thế nhưng, cuộc đời lắm bất ngờ đầy éo le…

“Bảo bối, anh phải đi gặp khách hàng. Tối nay sẽ về muộn, em ngủ sớm đi nhé, không cần chờ anh.”

“Sao?”

“Anh phải đi gấp. Muộn rồi. Gặp em sau nhé.”

“Anh…”

Tuấn Miên ngơ ngác nhìn Thế Huân rời đi. Không phải chứ? Cậu không nghe lầm đúng không? Thế Huân trước giờ chưa hề bảo cậu đi ngủ trước, chưa bao giờ đi về quá muộn…Nhưng mà lần này…

.

.

.

Tuấn Miên cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Cậu thật sự…thật sự phát điên lên vì ham muốn của bản thân. Cậu khát khao Thế Huân hơn bao giờ hết. Cậu muốn anh vào bên trong cậu, lấp đầy khoảng trống kia…

Tuấn Miên đưa tay cởi hết quần áo của mình, nằm sấp xuống, một tay cầm lấy cự vật sớm đã cương cứng, tay còn lại tìm đến tiểu huyệt đang khát khao được lấp đầy.

“Không được. Thế này…thế này không đủ. Mình muốn của Thế Huân…”

Tuấn Miên cắn môi, bực tức không nói thành lời, bước vào nhà tắm. Cậu xả nước lạnh đầy bồn, ngâm mình vào trong làn nước mát, cố gắng trấn an bản thân, nhưng miệng không ngừng trách mắng kẻ vô tâm kia.

“Tất cả là tại Thế Huân, tại anh ấy mà bây giờ mình mới nhớ nhung, mong muốn anh ấy như vậy. Đáng ghét mà…”

CẠCH!

Tiếng mở cửa cùng bước chân quen thuộc khiến tim Tuấn Miên reo lên vui sướng, rất nhanh sau đó một âm thanh dịu dàng vang lên.

“Bảo bối, em đang tắm sao?”

“Vâng.”

“Anh có mua thịt gà về cho em này. Em tắm nhanh rồi xuống ăn.”

“Vâng.”

Tuấn Miên lấy chiếc áo sơ mi trắng của Thế Huân mặc vào. Cậu không tin cậu không câu dẫn được anh.

Khi cậu bước xuống, Thế Huân chỉ liếc mắt qua rồi mỉm cười dắt cậu đến bàn ăn, đưa gà rán cho cậu.

“Em ăn nhiều vào.”

“Ăn nhiều cho chết vì bội thực hay chi?”

Tuấn Miên bực bội. Cậu lần đầu tiên ăn mặc như thế này là vì ai cơ chứ? Sao lại không biết điều mà ngắm nhìn đi? Sao không nhào vào “ăn” cậu như mọi ngày đi? Sao lại bình thản như thế chứ?”

Thế Huân nghe cậu nói thế thì chỉ mỉm cười cho qua, khẽ liếc mắt nhìn cậu rồi cất lời.

“Em có muốn chúng ta làm chuyện mà vợ chồng thường làm không?”

Tuấn Miên hoảng hốt trong vài giây rồi mặt mày trở nên tối sầm khi thấy kẻ vô sỉ kia nhe răng cười rồi há miệng ra chờ cậu.

Chết tiệt! Cậu lại suy nghĩ đen tối nữa rồi!

Tuấn Miên đưa một miếng gà vào miệng Thế Huân, ánh mắt tỏ vẻ bất mãn, mím môi hỏi anh.

“Hết rồi ư?”

“Ừ. Chứ em còn muốn thế nào nữa? Các cặp vợ chồng hay làm như thế mà.”

“Ừm…”

Tuấn Miên cúi đầu thất vọng. Nhưng rất nhanh sau đó, kẻ kia lại lên tiếng khiến tim cậu hẫng một nhịp.

“Bảo bối, em có muốn làm không?”

Sau một hồi ngỡ ngàng, Tuấn Miên cũng cảm thấy hài lòng, bởi kẻ biến thái kia cũng chịu hiểu ra, tính lang sói từ từ bộc lộ. Nhưng mà như thế chẳng phải quá dư thừa sao? Hỏi cậu làm gì cơ chứ? Thấy người ta mời hàng ra chưa? Sao không nhào vào “xơi” luôn đi? Hôm nay còn bày vẻ khách sáo.

“Làm gì cơ?”

“À, mát-xa lưng ấy. Để anh làm cho em.”

Thế Huân đưa hai tay đặt lên bờ vai mềm mại của Tuấn Miên bắt đầu xoa bóp, anh không ngừng mỉm cười, hỏi cậu hài lòng không.

Trong khi đó, Tuấn Miên chỉ muốn đập dập mỏ tên biến thái bỗng dưng ngu ngốc này, nhưng sự thật là…cậu không muốn nói ra điều đó. Cậu đã cố gắng bật đèn xanh, nháy tín hiệu nhưng tên này không thèm bắt lấy…

“Sao chúng ta lại chuyển qua chủ đề này cơ chứ?”

“Bảo bối, cổ em mịn vào thơm thật. Sờ vào rất thích, em thấy thoải mái không?”

Thế Huân khẽ vuốt ve, mơn trớn cổ Tuấn Miên, khẽ thì thầm vào tai cậu khiến cậu đột nhiên rên rỉ, đầy thỏa mãn.

“Ưm…”

Không được! Cậu không thể để Thế Huân biết cậu muốn làm chuyện đó…

“DỪNG! Đến lượt em, em…em mát-xa cho anh.”

“Được thôi.”

Thế Huân ngồi xuống, để mặc Tuấn Miên “hành động” trên vai mình, anh nhắm mắt ra vẻ hưởng thụ.

Tuấn Miên thật sự không hài lòng, sao chỉ có mỗi cậu ham muốn? Sao chỉ có cậu khao khát và ngượng ngùng vì anh?

Tay Tuấn Miên chạm vào bờ vai cùng tấm lưng vững chắc của Thế Huân thì không khỏi cảm thán mà thốt lên.

“Anh thật rắn chắc…”

“Vì anh hay tập gym mà.”

Trong khi Tuấn Miên còn ngơ ngác, Thế Huân đã chụp lấy hai tay cậu kéo xuống, anh ngả người về sau hôn vào má cậu.

“Bắt được em rồi nhé.”

Hành động bé nhỏ đó của anh cũng đủ khiến một người đang khát khao tình ái như Tuấn Miên ngất ngây con gà tây. Cậu dùng ánh mắt quyến rũ cùng nóng bỏng nhất của mình nhìn anh như cầu xin.

“Huân à, mau nhận ra điều em mong muốn đi chứ…”

Thế nhưng, Thế Huân lại dửng dưng như không có mà nhìn sang bàn ăn còn dang dở.

“Quên mất! Chúng ta ăn nhanh thôi, gà nguội sẽ không ngon.”

“WTF!!!!”

Tuấn Miên kinh ngạc nhìn Thế Huân. Đồ ngốc, biến thái, ngu si, đần độn!!!!

Cậu nhịn lâu lắm rồi, cậu muốn…Cậu…

Tuấn Miên nắm lấy vạt áo Thế Huân từ phía sau, xấu hổ áp mặt vào lưng anh thì thầm.

“Huân à, em muốn…Anh…anh làm tình với em đi…”

Thế Huân mỉm cười nhếch môi trong khi Tuấn Miên mím môi hối hận. Cậu…cậu nói ra rồi, thực xấu hổ quá mà.

“Thế em muốn anh làm những gì nào?”

“Sao cơ?”

Tuấn Miên kinh ngạc nhìn Thế Huân. Anh ấy đang đùa đấy à? Cậu đã nói rõ thế còn gì? Sao anh còn giả vờ không biết gì cả như thế?

Đồ đáng ghét! Đến nước này cậu cũng chẳng còn gì phải ngại, phóng lao đành phải theo lao vậy. Cậu không tin Thế Huân có thể chịu đựng lâu.

Tuấn Miên đưa tay cởi từng cúc áo trên người mình, để lộ hai nhũ hoa hồng thuận, khiến người ngồi đối diện dục niệm tăng cao.

“Huân, anh sờ vào chỗ này của em đi…”

“Miên, em…”

Nhìn gương mặt ửng hồng, đôi môi anh đào hé mở đầy câu dẫn, Thế Huân chỉ biết gằn giọng, đưa tay lên sờ lấy hai “viên kẹo” ngọt ngào của Tuấn Miên.

“Như thế này đúng không?”

Anh không ngừng vuốt ve hai bên ngực cậu, tay bắt đầu tìm đến nhũ hoa mà sờ nắn, khiến Tuấn Miên vô thức nhắm hai mắt tận hưởng cảm giác ngọt ngào này.

“Ưm…từ từ, nhẹ…ưm…nhẹ thôi mà…”

Tuấn Miên bắt đầu rên rỉ khi Thế Huân véo lấy đầu ti cậu. Anh bắt đầu cúi người đưa môi mình đến gần “viên kẹo hồng” ngọt ngào kia thì bị Tuấn Miên ngăn lại.

“Khoan đã, em đâu bảo anh liếm nó đâu…”

Đến lúc này, Thế Huân không thể nhẫn nại thêm được. Anh đã chịu đựng quá lâu rồi.

“Là anh phạt em!”

“Phạt?”

“Phải. Ai bảo bình thường em bất cần anh cơ chứ? Hiếm khi có dịp thế này…”

“Ý anh là…Anh đã biết em muốn gì ngay từ đầu sao?”

Tuấn Miên mặt mày tối sầm, hận không thể đá dập mặt gãy răng tên móm – kẻ hại cậu nói ra những câu xấu hổ như thế.

“Sáng nay em nhìn anh gắt gao tại công ty, anh cứ ngỡ mình làm gì sai, nhưng khi quan sát kỹ thì anh nhận ra trong ánh nhìn của em rất mãnh liệt, đầy khao khát…”

“Anh…Vậy sao anh còn giả vờ như không biết gì hết? Sao anh…Ưm…~”

Không để Tuấn Miên nói hết câu, Thế Huân đã kéo cậu lại gần, hôn vào bờ môi ướt át kia, lưỡi quấn lưỡi, tiếng nước bọt hòa quyện vào, tất cả thật ngọt ngào, khiến Tuấn Miên quên cả cơn giận của bản thân.

Thế Huân đè Tuấn Miên xuống sàn, tay anh bắt đầu hoạt động – cởi bỏ chiếc áo vướng víu trên người cậu.

“Ah…Huân, khoan đã…”

“Sớm cương cứng thế này rồi mà em còn muốn từ từ sao?”

Anh đưa tay sờ vào cự vật của Tuấn Miên, vuốt ve một cách dịu dàng khiến cậu cong người lên rên rỉ.

“Bảo bối, anh muốn nghe câu em yêu anh. Anh muốn em nói em muốn anh chạm vào, em muốn anh lấp đầy…”

“Anh…Từ khi nào anh trở nên xấu tính như thế?”

“Từ khi yêu em.”

Thế Huân nhìn Tuấn Miên mỉm cười dịu dàng, tay không ngừng xoa nắn vật bên dưới của cậu, khiến cậu xấu hổ, đỏ mặt, trông rất đáng yêu.

“Đôi lúc, anh thật muốn hành hạ em…”

Thế Huân cúi người, cắn vào cổ Tuấn Miên, sau đó dùng lưỡi liếm xung quanh, đầy khiêu khích.

“Nếu không phải anh lúc nào cũng muốn chạm vào em thì chắc chắn rằng ngày nào anh cũng sẽ hành hạ em như thế…”

Rất nhanh sau đó, anh đã cởi luôn chiếc quần con màu xám của cậu, đưa tay mình cọ xát cự vật đang khát khao sự đụng chạm kia.

“Ah…Huân…ưm…”

“Nếu như anh không sợ em quá sức mà mệt mỏi thì anh đã không ngại thượng em cả ngày lẫn đêm, bất kể nơi đâu…”

“Ah…em…từ từ thôi…em sắp…”

Tuấn Miên cong người, thở dốc, một dòng tinh dịch trắng đục bắn ra, ướt đẫm bàn tay to lớn của Thế Huân.

Cậu đỏ mặt vì xấu hổ. Sao lúc nào cậu cũng là người nằm dưới? Sao lúc nào cậu cũng bị anh “khi dễ”. Cậu…không cam lòng!

“Vậy hôm nay…để em làm chuyện đó cho.”

“Hả?”

Thế Huân kinh ngạc vì lời nói của Tuấn Miên, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị cậu kéo xuống sàn. Cậu rất nhanh cởi hai chiếc quần vướng víu, giải phóng “con rồng” dũng mãnh của Thế Huân.

Tuấn Miên chưa bao giờ làm công việc này. Cậu chưa bao giờ ngắm nhìn cự vật của anh gần như thế. Tuấn Miên đỏ mặt cúi xuống, dùng lưỡi mình liếm toàn bộ chiều dài của Thế Huân.

“Khoan đã! Em không cần phải như thế.”

“Tại sao lại không? Anh muốn hành hạ em mà? Em sẽ làm việc này để anh toại nguyện.”

Nhìn gương mặt ửng hồng, chiếc lưỡi đầy quyến rũ và bàn tay của cậu đang vuốt ve cự vật của mình, khiến Thế Huân nuốt khan một tiếng. Bảo bối của anh thật sự…câu dẫn, hại chết anh rồi.

Cự vật của Thế Huân quá to, trong khi miệng Tuấn Miên lại nhỏ, khiến cho việc đưa nó vào miệng cậu thật khó khăn.

“Miệng em nhỏ như thế, muốn mút chết anh sao?”

“Anh òn ám ói ữa…” (Anh còn dám nói nữa…)

Tuấn Miên tiếp tục công việc của mình, dùng miệng mút lấy cự vật và dùng tay xoa nắn hai hòn bi của anh. Tay còn lại, cậu đưa xuống sờ lấy cự vật của mình.

Khung cảnh dâm mỹ này kích thích Thế Huân hơn bao giờ hết. Đêm nay nếu anh “tha” cho con thỏ này thì chẳng phải anh mang tiếng bất lực hay sao?

“Bây giờ em sẽ thượng anh.”

“Hả?”

Lời Tuấn Miên vừa thốt ra khiến Thế Huân xém sặc…nước bọt. Anh không nghe lầm đó chứ? Bảo bối của anh muốn phản công sao?

“Em bảo em muốn thượng anh. Lạ lắm sao? Ngộ lắm hả? Không tin hả?”

“Không…khục…Anh tin…khục…”

Thế Huân nhịn cười nhìn gương mặt phụng phịu, đầy bất mãn của Tuấn Miên. Thiệt là đáng yêu quá đi!

“Được rồi. Em cứ thượng anh đi. Anh cam tâm tình nguyện mà.”

Tuấn Miên nghe thấy điều này liền vui mừng hết sức. Ai bảo cậu không có khả năng thượng Thế Huân, thật là thiếu hiểu biết mà.

Cậu bắt đầu trườn lên người Thế Huân, quỳ gối hai bên hông anh, tư thế rất khiêu khích.

“Nếu như thế này mà anh đâm phía sau em thì…”

“Im ngay cho em. Em đang thượng anh cơ mà!!!!”

“À à, anh quên mất…”

Thế Huân bật cười nhìn Tuấn Miên giận dỗi. Ai da, thế này anh từ chối sao được đây? Nếu cậu muốn thượng thì anh đành chiều thôi.

“Trước hết, anh sẽ giúp em một chút…”

“Giúp gì cơ?”

Thế Huân nhếch môi, dùng tay mình vuốt ve, ma sát cự vật của Tuấn Miên khiến cự vật bé xinh kia không ngừng phun ra cho đến khi…

“Ha ha ha…”

“Hức…”

“Bảo bối à, chưa xong màn dạo đầu sao em đã bắn rồi. Em còn phải thượng anh nữa mà.”

“Anh im đi. Hức…”

Tuấn Miên đưa tay ôm lấy mặt mình, thiệt là xấu hổ quá đi mà. Sao cậu có thể…nhanh như vậy bắn ra? Hức, đều tại tên Thế Huân đáng ghét này trêu ghẹo cậu.

“Bảo bối đừng khóc nữa…”

Thế Huân nắm lấy hai bàn tay trắng nõn của cậu, hôn nhẹ vào đó đầy sủng nịnh. Chẳng phải là muốn thượng anh thôi sao? Chuyện đâu có gì to tát, anh sẽ chiều ý cậu.

“Muốn thượng anh thì cứ thượng, đừng khóc nữa…”

Tuấn Miên sụt sịt nhìn người bên dưới, chưa kịp phản ứng thì đã bị vật vừa to vừa dài đâm thẳng vào tiểu huyệt.

“Ah….”

“Làm đau em sao?”

“NGÔ THẾ HUÂN. ĐỒ LỪA GẠT. ƯM…~”

“Anh gạt em khi nào?”

Thế Huân dùng gương mặt đáng thương nhìn Tuấn Miên, không quên thúc một cái vào tiểu huyệt nóng ẩm của cậu.

“A…ưm…anh…anh bảo cho em thượng anh…ưm…~”

“Bảo bối, em rõ ràng là đang thượng anh!”

“Anh…ah…vô sỉ…”

Thế Huân tiếp tục thúc vài cái vào bên trong Tuấn Miên khiến cậu rên rỉ vì sung sướng. Tay anh tìm lấy ngực cậu, xoa nắn hai nhũ hoa đã sớm cương cứng.

“Bảo bối, ai thượng ai hạ không quan trọng. Quan trọng là ai nội ai ngoại, ai vào trong ai…”

“Ah…ưm…”

Tuấn Miên thật sự không muốn cãi với anh nữa, cậu biết rằng sớm muộn gì kẻ chịu thiệt cũng là mình thôi. Trong khi đó, Thế Huân lại muốn trừng phạt cậu, từ khi nào bảo bối của anh lại có ý định phản công thế kia? Hôm nay, anh sẽ không nhường cậu nữa, anh sẽ thao đến khi cậu từ bỏ suy nghĩ vớ vẩn đó đi.

“Bảo bối, nhấp đi.”

“Ưm…Như vậy kỳ lắm…”

“Đây là nghệ thuật thượng của thụ, em phải học đi chứ.”

Tuấn Miên nghe lời anh, đưa mông lên xuống, vận tốc ngày càng tăng khiến kẻ bên dưới mỉm cười hài lòng. Thế nhưng, chỉ một lát sau, cậu đã cảm thấy không còn sức lực, bởi ba điểm nhạy cảm của cậu đều bị Thế Huân kích thích.

Nhìn gương mặt đang ửng hồng vì dục vọng và ánh mắt mơ màng của cậu, khiến Thế Huân gầm lên một tiếng, rất nhanh đem cậu đặt dưới thân.

“Xin lỗi bảo bối, anh nghĩ anh sẽ làm tốt chuyện này hơn nếu ở vị trí này thay em.”

“Ah…”

Thế Huân thúc thật nhanh và mạnh vào tiểu huyệt nóng ẩm của Tuấn Miên, đem chính mình nhập vào làm một với cậu.

“Ah ah…từ từ thôi…ưm…”

Bất chấp Tuấn Miên rên rỉ, van xin thế nào, Thế Huân vẫn duy trì tốc độ như vậy, như muốn chinh phục từng thớ thịt trên người cậu.

“Đừng…ah…sát quá…ah…”

“Bảo bối, thao chết em, thao chết em…”

Thế Huân không ngừng vận động thân dưới, đem toàn bộ chiều dài của mình tiến vào tiểu huyệt nhỏ bé kia, chinh phạt từng chút một.

Thế nhưng, đang lúc cao trào, anh đột nhiên dừng lại, khiến Tuấn Miên ngơ ngác, hai mắt đẫm nước mắt.

“Huân…”

“Nói với anh gì đi chứ…”

“Em…em yêu anh.”

“Hết rồi sao?”

Thế Huân nhếch môi, đẩy nhẹ một cái khiến người bên dưới cong người rên rỉ. Cậu muốn anh, cậu muốn ra…

“Huân, thao em. Thao em thật mạnh, thật nhanh, em muốn…”

“Chiều ý em.”

Dứt lời, Thế Huân kịch liệt ra vào, đưa tay xoa nắn cự vật của Tuấn Miên. Khi nhận thấy cậu muốn bắn ra, Thế Huân liền đưa tay chặn lấy.

“Ah…Cho em ra…hức…”

“Bảo bối, chờ anh. Anh ra cùng em.”

Thế Huân tăng tốc, ra vào không ngừng, điên cuồng thúc mạnh vào Tuấn Miên khiến cậu khó chịu, xen lẫn sung sướng.

Một lúc sau trong phòng vang lên một tiếng gầm nhẹ, cả hai người đều đồng loạt bắn ra, Thế Huân đem toàn bộ tinh dịch của mình bắn thật sâu vào điểm mẫn cảm của Tuấn Miên.

Lúc anh đem cự vật mình rút ra, tiểu huyệt của cậu không ngừng co rút, chất lỏng màu trắng đục không ngừng chảy ra, ướt cả đệm.

.

.

.

Thế Huân đang ở trong bồn tắm cùng Tuấn Miên, đưa tay xoa bóp thắt lưng cho cậu, miệng không ngừng cười khúc khích.

“Vui lắm sao mà cười mãi thế?”

Tuấn Miên nhíu mày khó chịu, có gì vui mà cười khoái chí thế kia? Lúc đó nhìn mặt cậu ngu lắm sao mà anh hí hửng đến giờ vậy?

“Hồi này đã thô bạo với em, anh xin lỗi. Nhưng được nghe những lời như thế từ em, anh rất vui.”

“Hứ!”

“Em thích anh nhất ở điểm nào?”

Thế Huân bỗng dưng nổi tính tò mò, anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, nhất là chuyện giường chiếu, anh không thể để bảo bối của mình chịu thiệt thòi.

“Nhất định phải trả lời sao?”

“Ừ.”

“Cái thứ khổng lồ của anh.”

“…”

Qua vài giây ngẩn người, Thế Huân cảm thấy thân dưới đột nhiên bừng bừng sức sống. Tuấn Miên cảm thấy sau lưng có điều không ổn, quay sang thấy tình cảnh như thế thì không khỏi hốt hoảng.

“Không, em đùa đó. Cho em trả lời lại…ưm…”

“Muộn rồi bảo bối.”

Thế là, đêm đó, và không những chỉ có đêm đó, mà cả những đêm sau, Tuấn Miên phải lao lực rất nhiều…

Sưu tầm

CHIA SẺ