Vợ vừa sinh con, chồng đã ra nước ngoài rồi không liên lạc gì suốt 3 năm

0
3

Cưới nhau xuất phát từ tình yêu, nhưng rồi chẳng một ai, ngay chính người trong cuộc  cũng chẳng biết tại sao ngày đó mình sinh con mới được 3 ngày thì chồng lại bỏ đi ra nước ngoài.

Phượng vẫn còn nhớ như in lúc sinh con xong, thân thể cô còn đ.a.u buốt. Cả người như không nhích nổi, vào cái ngày định mệnh đó cô thấy chồng mình bế đứa con lâu lắm.

Thế rồi giữa lúc trời mưa tầm tã thì Hải kêu là đi có chút công chuyện, Phượng lo lắng gặng hỏi:

– Anh đi đâu đợi hết mưa rồi đi.

– Không sao đâu, tý anh về ngay ấy mà.

– Vậy anh nhớ về sớm…mẹ con em ở nhà đợi anh nhé. Con còn nhỏ…anh về phụ em bế con nữa.

Hải gật đầu rồi cười với vợ, ấy thế mà tối đó mãi chưa thấy Hải về. Có người hàng xóm vào báo tin cho Phượng là thấy chồng cô xách quần áo đi theo một người phụ nữ trẻ khác ra nước ngoài rồi. Lúc đó Phượng suy sụp vô cùng, cô thật sự chẳng hiểu nổi phải làm sao. Gọi cho chồng cũng không được. Người ta đồn là Hải theo nhân tình sang nước ngoài sinh sống, cũng có người bảo do Hải đi làm ăn xa kiếm tiền mà thôi.

Phượng chẳng tin một ai, cái lúc chồng lừa dối con và cô bỏ đi như vậy là đủ khiến cô đau đ.ớ.n rồi. Phượng cũng muốn tin rằng chồng đi nước ngoài làm ăn, sợ mình buồn nên mới nói dối, chính vì vậy Phượng nôn nóng, hi vọng chờ chồng liên lạc lại. Nhưng không hề, 1 ngày, rồi 1 tháng rồi cứ năm này qua năm khác mà chẳng có chút thông tin nào từ chồng. Phương nhìn đứa con chảy nước mắt.

– Bố bỏ mẹ con mình đi với người đàn bà khác thật rồi. Mẹ con mình đã làm gì sai chứ?? Con ơi…mẹ thật sự không hề biết mẹ đã làm gì sai.

Có những đêm Phượng như muốn ôm con nhảy sông vì cô thật sự không biết mình đã làm gì khiến chồng bỏ đi không nói một lời nào như vậy. Nhưng rồi nghĩ đến con, đến bố mẹ Phượng cố gắng từng ngày một. Cô vừa là mẹ vừa làm bố của đứa con, lúc đứa con được hơn 2 tuổi bập bẹ hỏi bố đâu thì Phượng chỉ biết ứa nước mắt. Từ hi vọng chồng về nay Phượng căm hận chồng.

(ảnh minh họa)

Có người đồn rằng Hải đã cưới người phụ nữ khác và giàu có…Phượng nghe mãi cũng chẳng còn thấy đau lòng nữa. Cô mặc kệ, bây giờ cô chỉ quan tâm đến đứa con của mình mà thôi.

Thế rồi giữa cái lúc cuộc sống mẹ con Phượng đang bình ổn, cô vẫn chăm sóc cho mẹ chồng già yếu thì đùng một cái Hải quay về. Anh kéo cả va ly chứa 4 tỷ với mong muốn hàn gắn lại.

– 3 năm anh đi không một lời… nay anh còn về đây làm gì??

– Anh xin lỗi…năm đó anh lầm đường lạc lối. Anh quá mù quáng khi đi theo người phụ nữ kia. Giờ đây anh hối hận rồi…em và con hãy cho anh cơ hội được bù đắp cho em.

– Thôi khỏi…giá như câu này anh nói vào 3 năm về trước thì tôi còn mềm lòng. Từ lâu tôi đã coi mình là góa phụ còn con thì mồ côi bố rồi. Cuộc sống mẹ con tôi không có anh vẫn ổn. Anh nghĩ sau từng ấy năm bỏ đi thì mang về 4 tỷ coi như xong chuyện?

– Anh biết giờ đòi hỏi là sai?? Nhưng em cũng vẫn còn yêu anh nên mới chăm sóc cho mẹ anh còn gì?? Còn con của chúng mình…nó phải có cha chứ??

– Anh mà cũng biết đến con ư?? Khi nó lọt lòng anh bỏ đi, anh chăm nó, bế nó được ngày nào chưa?? Anh không có tư cách nhận cha đâu. Còn mẹ, tôi chăm sóc cho mẹ là vì tình thương tôi dành cho mẹ, mẹ không giống anh. Bà thương mẹ con tôi…anh hãy đi đi. Gia đình này đang yên ổn, đừng mang sóng gió về.

Lúc này chính mẹ đẻ của Hải cũng cầm gậy lao ra.

– Cút khỏi nhà này, mày bỏ rơi mẹ con nó mấy năm không 1 lời liên lạc. Cút khỏi đây, để cuộc sống mẹ con, bà cháu tao yên. 4 tỷ của mày không mua nổi 3 năm tội lỗi đâu.

Hải lặng người, anh không ngờ mình lại bị xua đuổi như vậy. Cũng đúng thôi…chính anh đã sai, đã sai khi nghĩ mang tiền ra bù đắp được. Giờ đây Hải không còn gì, cả đời anh sẽ phải sống trong dằn vặt.

Theo BTS