Hương vẫn còn nhớ như in cái ngày cô về nhà Hải ra mắt gia đình anh.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt mẹ Hải, 1 dự cảm chẳng lành đã xuất hiện trong đầu Hương. Đôi mắt sáng quắc khó đăm đăm cùng gương mặt lạnh lùng, chẳng cần nói cũng biết bà là 1 người vô cùng khó tính.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Hương, sau khi ngồi xuống vừa nhấp được 1 ngụm trà mẹ chồng đã chép miệng hỏi:

– Nhà cháu ở quê rộng bao nhiêu mét vuông?

– Dạ, cũng chỉ đủ 1 căn nhà với sào ruộng thôi ạ.

– Haizz, chán nhỉ, bác cứ tưởng đã ở quê rồi thì ít ra cũng phải lắm đất chứ nhỉ. Thế bố mẹ cháu có đi làm không?

– Dạ không bác ạ, bố mẹ cháu làm ruộng ở nhà thôi.

– Sao cái gì cũng chẳng xứng thế này, cháu chẳng bằng 1 góc mấy đứa bác ngắm nghía cho thằng Hải đâu.

Ảnh minh họa

Nghe mẹ anh nói thế khiến cô chạnh lòng muốn bỏ về . Nhưng Hải đã đứng lên nói với mẹ:

– Hương có th.ai rồi, đứa bé là con của con nên bằng mọi giá con sẽ cưới cô ấy. Mẹ muốn làm sao thì làm.

2 người đã bàn tính với nhau từ trước, Hải cũng đã dặn dò Hương về tính cách trái khoáy này của mẹ mình nên cô cũng cố gắng nhịn. Hương biết, nếu không vì trong bụng cô có bầu đứa cháu đích tôn này thì bà còn lâu mới chấp nhận.

Nghe vậy, mẹ chồng bất lực quát lớn với con dâu là Hương:

– Anh chị được lắm. Thích ăn cơm trước kẻng phải không? Cô đúng là được dạy bảo tốt đấy.

– Cháu…

– Mẹ đừng nói thế. Là do con thôi. Có mắng có chửi mẹ cứ chửi con đây này, đừng đụng đến gia đình Hương.

Mẹ Hải nghe thấy thế thì bất lực chẳng nói tiếng nào nữa. Bà nhìn con trai thở dài:

– Được lắm. Anh chị muốn cưới thì cứ việc.

Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, mẹ Hải cho cả 2 làm đám cưới. Thực ra cái chuyện mang bầu này cũng là chủ ý của bạn trai chứ cô hoàn toàn bị động. Cô biết mẹ chồng không ưa mình nhưng cô tin với tấm lòng chân thành của 1 đứa con dâu, rồi mẹ chồng cô sẽ hiểu và quý cô hơn.

Ảnh minh họa

Hôm đi chọn váy cưới, Hương đã cố tình rủ mẹ chồng đi cùng để tăng tình cảm cho 2 người. Hương tuy đã mang th.ai 3 tháng nhưng bụng vẫn phẳng như thời con gái nên cũng muốn chọn chiếc đầm đuôi cá om body 1 chút. Mẹ chồng thấy vậy vội quát lớn:

– Cô điên à. Bụng mang dạ chửa mặc thứ bó nịt người thế này làm cái gì? Cô có chồng rồi còn định khoe da thịt với ai.

– Chiếc này có hở hang lắm đâu mẹ. Con thấy nó hợp với dáng con mà, với lại ở đây cũng toàn size ngoại cỡ.

– Cô lấy ngay cho tôi cái váy quây đây này. Xòe dưới cho bụng nó còn thở chứ. Cô muốn đẹp thì về nhà cô mà đẹp. Làm dâu nhà này rồi đừng có tự tung tự tác như thế. Vớ va vớ vẩn.

Vợ chồng Hương đều đang định chọn chiếc đầm đuôi cá ấy nhưng khi nghe mẹ mắng giữa cửa hàng cũng chẳng dám cãi lại. Hải nhẹ nhàng an ủi vợ:

– Thôi, chiều cụ. Em chịu khó mặc chiếc này nhé. Anh thấy nó cũng đẹp mà.

– Ừ, đành vậy. Biết làm sao được. Không mẹ lại càng thêm khó chịu với em.

Đám cưới diễn ra tuy nhanh nhưng vẫn đảm bảo đầy đủ thủ tục. Thế nhưng cô biết mẹ Hải rất khó chịu với những thủ tục bên nhà gái, bà nói rườm rà không cần thiết. Nhìn thái độ của bà, cô biết từ giờ đến ngày cưới chắc chắn cũng sẽ có chuyện gì đó xảy ra cho mà xem.

Quả nhiên, ngày cưới thấy cô dâu xinh đẹp lộng lẫy lại được con trai quyết thuê xe hoa thật đẹp đi đón vợ, mẹ chồng điên lên chửi bới om sòm:

– Bày vẽ làm gì cho tốn kém. Tiền có phải là vỏ hến đâu mà anh chị hứng lên là tiêu pha không suy nghĩ gì như thế.

– Mẹ ơi, cưới con cả đời mới có 1 lần, cứ đón dâu cho đàng hoàng. Chi phí bọn con sẽ tự lo, mẹ yên tâm.

– Mày… chưa gì đội vợ lên đầu thế này thì sau về nói chẳng coi ai ra gì cho mà xem.

Ảnh minh họa

Chồng xuề xòa xua mẹ đi cho xong chuyện để đám cưới diễn ra êm đẹp. Ai cũng khen cô dâu chú rể đẹp đôi. Có lẽ cũng không muốn làm khó cho con nên ngày hôm đó đi đón dâu mẹ Hải cười nói vui vẻ lắm. Hương cứ tưởng mẹ Hải đã mở lòng với mình nhưng chẳng ai ngờ…

Xe hoa vừa dừng ở cổng, Hương vừa bước xuống thì điếng người khi nghe mẹ chồng quát oang oang cô dâu trước mặt tất cả mọi người:

– Dừng lại, khoan hẵng vào.

– Có chuyện gì thế mẹ?

– Chửa trước như nó phải chui cổng sau chứ không được đi cổng chính vào nhà.

– Ơ…

– Tôi nói có nghe không hả? Ở nhà cô thì theo phép tắc nhà cô. Giờ về nhà tôi rồi không nghe, định láo hả?

Hải lúc ấy quá luống cuống, có lẽ muốn mọi chuyện êm xuôi trong ngày cưới nên anh quay lại định bảo vợ làm theo ý mẹ nhưng cô đã nói 1 câu khiến chồng và mẹ chồng choáng váng:

– Mẹ nói con chửa trước phải chui cổng sau. Thế ngày trước mẹ chui cổng nào để vào nhà ạ?

– Cô… láo. Láo quá!

– Mẹ thông cảm, con được hỏi cưới đàng hoàng thì cũng phải đàng hoàng mà bước về nhà chồng. Còn chuyện bầu bí con cũng nói luôn với mẹ là anh Hải nói dối thôi, chứ con chưa có bầu đâu, mà kể cả con có bầu rồi thì con cũng không bao giờ chấp nhận chuyện đi cổng sau đâu mẹ ạ. Mẹ ưng thì đón con về không ưng để con quay lại nhà con.

Mẹ Hải x.ấu hổ trước tất cả mọi người im lặng không nói gì. Hải thấy không khí căng thẳng vội cuống quýt kéo tay áo Hương nói nhỏ:

– Thôi em nhịn mẹ 1 câu cho yên cửa yên nhà. Vào cổng chính đi cho anh nhờ. Anh kể chuyện đó với em để em đem ra nói cho bàn dân thiên hạ thế này à. Trời ơi.

Ảnh minh họa

– Nếu không phải mẹ chồng quát đứa con dâu chửa trước là em cũng trước bàn dân thiên hạ, họ hàng nhà em thì em có nói ra không? Bà ấy ngày trước cũng có hơn gì em đâu mà giờ lại lớn tiếng như vậy. Ức không chịu được. Sau đám cưới em sẽ ra ngoài sống riêng, anh theo thì theo không cứ ở nhà với mẹ của anh đi.

Hương bực dọc xách váy vào nhà không thèm xin lỗi mẹ chồng. Cô biết nhiều người có thể nói cô láo nhưng chuyện có con trước cưới vốn dĩ chẳng là gì so với xã hội hiện đại. Thế mà bà đay nghiến đi đay nghiến lại không dứt, nếu cô cứ để yên chắc mẹ chồng còn đè đầu cưỡi cổ đến bao giờ.

Theo WTT