Thế rồi trước sự sửng sốt của mẹ chồng, Cúc lôi từ trong túi ra một đống… mỳ ăn liền đủ mọi vị. Vừa lôi, cô vừa thủng thẳng giới thiệu…

Suốt 2 năm sống chung, bà Hường ghét con dâu ra mặt!

Cúc, con dâu bà là người hiền lành, nết na, thương yêu chồng con lại biết khéo léo cư xử với hàng xóm láng giềng. Chỉ duy nhất một điều cô có hơi khiếm khuyết, đấy là khuôn mặt không được đẹp với phần xương gò má lõm xuống.

Là một người mê tín dị đoan, suốt ngày lê la đi xem bói nên vừa nhìn thấy măt Cúc, bà Hường đã bảo luôn con trai:

– Bỏ, bỏ ngay đi con ạ! Cái mặt kia là hao tài lắm đấy!

Ấy nhưng con bà không nghe, cứ kiên quyết lấy cái “con má lõm” đấy về làm vợ. Trước khi có con dâu, bà Hường đánh lô đề hay trúng lắm thế mà giờ đánh con nào cũng trật lất. Thế là bà càng tin Cúc có mệnh hao tài, ám quẻ mẹ chồng…

Ảnh minh họa

Ghét con dâu, bà Hường liên tục chơi đểu, bày đủ mọi trò để hành cô cho hả dạ: 5 giờ sáng gọi cô dậy quét dọn nhà cửa, 12 giờ đêm lại kêu đói rồi đập cửa phòng bắt con dâu nấu nướng cho mình ăn. Cúc nấu xong thì bà lại giờ trò kêu buồn ngủ không muốn ăn nữa.

Nhà có máy giặt nhưng bà không cho cô dùng, bắt phải giặt tay cho sạch. Thế rồi, thừa lúc Cúc không để ý, bà lại trét bẩn vào quần áo rồi bêu riếu cô giặt qua loa, chống đối mẹ chồng.

Dù nhiều lần ấm ức với mẹ chồng nhưng biết phận mình làm con nên Cúc luôn cố nhẫn nhịn, dạ vâng cho xong chuyện rồi làm theo ý bà để yên ấm cửa nhà. Thấy con dâu hiền lành, bà Hường không quý thì thôi lại đi rêu rao với mọi người:

– Cái ngữ niềm nở, tươi cười suốt ngày là giả tạo lắm!

Cúc nghe thấy vậy, chỉ biết lắc đầu cười khổ…

Cuối tuần này, bà Hường có 2 bà bạn chơi thân từ hội đại học đang sinh sống trong Nam ra thăm. Bà Hường quý 2 người bạn này lắm, vì tất cả đều có chung cái đam mê lô đề!

Thế là từ sáng sớm, bà đã dậy chuẩn bị nhà cửa, cắm thêm lọ hoa tươi trên bàn để đón khách. Ngó thấy đồng hồ đã 9 giờ, bà lên phòng con dâu gõ cửa:

– Này, chị đang làm gì đấy, xuống đây tôi nhờ đi chợ cái.

Đang gõ nốt bài vở để gửi lên công ty nhưng nghe mẹ chồng gọi, Cúc phải vội bỏ máy tính xuống ngay để ra nghe lệnh.

– Dạ mẹ muốn con mua gì ạ?

– Hôm nay tôi tiếp khách nên phải mua nhiều đồ: th.ị.t bò này, tôm này, mà không phải tôm bé đâu, tôm to ấy…

Liệt kê một loạt th.ị.t thà, hải sản xong, bà Hường bắt đầu rút ví ra đưa tiền cho con dâu. Ấy nhưng một ý nghĩ gian manh chợt lóe qua đầu, thế là bà cười khẩy, rút đúng 1 tờ tiền 50 ngàn:

– Đây tiền đây, đi nhanh nhanh rồi về để tôi còn làm cơm nhé!

– Mẹ ơi, 50 ngàn mà mua cả thịt bò rồi tôm, cua, cá, con sợ không đủ đâu ạ… – Cúc ngập ngừng.

– Cái gì? Làm cái gì mà không đủ? Chị làm vợ, là người có gia đình rồi thì phải biết đường mà chi tiêu khôn khéo chứ?

– Đừng nói nhiều nữa, đi nhanh lên không muộn hết việc của tôi.

Trông con dâu khóc dở mếu dở, mặt nghệt ra cầm tờ 50 ngàn đi chợ mà bà Hường đắc chí lắm. Cầm bằng đấy tiền, chắc chắn Cúc sẽ chẳng mua được cái gì nên hồn, thế là bà sẽ có cớ chửi thẳng mặt cô.

Còn vấn đề nguyên liệu nấu, cùng lắm tí nữa bà gọi món ăn bên ngoài về đãi bạn cũng được. Vừa nhanh gọn lại sang trọng, đã thế còn chơi đểu được con dâu một vố!

Suốt 1 tiếng Cúc đi chợ, bà Hường cứ thế ngồi rung đùi xem tivi, tưởng tượng ra cảnh thảm hại của con dâu ở chợ. Càng nghĩ bà càng thấy vui, tâm trạng cứ như người đang đi trẩy hội.

Ngồi chờ thêm một lúc nữa thì Cúc về, trên tay là túi nilon đen nặng trĩu, mặt mày niềm nở lắm. Vừa nhìn thấy con dâu, bà Hường liền nghiêm mặt:

– Chị mua đủ tôi dặn chưa?

– Dạ đủ mẹ ạ. Con mua được th.ị.t bò, cá ngừ, tôm chua cay, xương hầm, th.ị.t lợn, cà ri,…

– Cái gì? Bà Hường không tin vào tai mình.

– Đây, mẹ ra đây mà xem này!

Thế rồi trước sự sửng sốt của mẹ chồng, Cúc lôi từ trong túi ra một đống… mỳ ăn liền đủ mọi vị. Vừa lôi, cô vừa thủng thẳng giới thiệu:

– Đây nhé, cái này là vị th.ị.t bò, cái này là vị tôm chua cay, cá ngừ,…

– Chị… chị đang chơi đểu tôi đấy à? – Bà Hường tức nghẹn họng, nghiến răng nghiến lợi chỉ thẳng mặt con dâu.

– Không, con nào dám! Với 50 ngàn mẹ đưa, con đã xuất sắc mua vượt yêu cầu như vậy, mẹ còn trách móc gì nữa? Đi chợ xong rồi, giờ con xin phép mẹ lên phòng làm cho xong công việc!

Nhìn đống mỳ tôm bày la liệt trên bàn, bà Hường tức nghẹn họng mà không thốt nổi câu gì? Bà không ngờ cô con dâu hiền lành, cam chịu mọi hôm giờ lại dám “bật” thẳng thừng như thế.

Còn Cúc thì cười khẩy trong lòng. Cô vốn là người hiền lành, nhẫn nhịn nhưng nếu cứ liên tục bị mẹ chồng chơi đểu, tìm cách gây khó dễ như vậy thì nói thật: Đến bụt cũng chẳng hiền nổi nữa!

Theo WTT