Ngày yêu nhau thì say đắm thế, quan tâm chăm sóc từng chút một, Tú chẳng ngờ rằng lấy nhau về rồi cô lại bị đối xử chẳng bằng con gà chọi cưng của chồng. Ai đâu chồng mua thịt bò cho gà ăn nhưng để vợ đẻ ăn đậu phụ bao giờ. Càng nghĩ Tú càng điên tiết, nhưng đang ở cữ nên cô không muốn ảnh hưởng đến con.

Tú lấy chồng được gần 2 năm và vừa mới sinh được cậu con trai đầu lòng chưa đầy tháng. Tú mở một cửa hàng bán cây cảnh nhỏ tại nhà, còn chồng cô làm thợ điện cho trạm điện của phường.

Lúc mới lấy nhau mẹ chồng cho riêng một căn nhà, tuy nhỏ nhưng đủ để 1 vợ chồng cô sống thoải mái mà không phải lo đến việc mua đất đai, nhà cửa. Cuộc sống về vật chất như thế là đủ đầy mãn nguyện lắm rồi, Tú chẳng mong gì hơn nữa.

Nhưng khốn nỗi, Thành – chồng Tú lại là điểm khuyết lớn nhất trong cuộc hôn nhân này. Lúc chưa cưới và khi đã về sống chung rồi thì anh là hai con người hoàn toàn khác nhau. Ngoài giờ làm việc Thành hay tụ tập bạn bè quán xá, vài ba cốc bia, năm bảy chén rượu, tối về ôm gà cưng chăm sóc cẩn thận, tỉ mẩn hơn cả vợ chửa.

Ảnh minh họa

Con gà chọi cưng của chồng là nỗi căm thù lớn nhất của Tú. Ai đời, sáng banh mắt ra còn chưa đánh răng, rửa mặt Thành đã vội vã chạy ra nựng gà:

– Ê chú em, đêm qua ngủ ngon không? Có bị mấy thằng chuột làm phiền không? Cứ đạp cho vài cái để nó sợ nhá. Đói chưa, anh đi lấy đồ ăn cho chú nhá.

Thế rồi Thành chạy tót đi lấy đồ ăn và nước uống cho gà, xong xuôi đâu đấy mới đến lượt mình, rồi to tiếng giục Tú:

– Em không dậy nấu đồ ăn sáng cho anh à, sắp phải đi làm đến nơi rồi này. Giày chưa đánh, áo chưa là, đôi tất chân của anh, em để ở xó nào thế?

Tú điên lắm, nhưng chẳng lẽ lại không nấu ăn cho chồng để Thành ra ngoài ăn rồi lại năm bảy chén rượu vào thì cũng chết, vậy là Tú đành ngậm bồ hòn cho qua chuyện.

Trước khi đi làm Thành cũng không quên dặn vợ ở nhà phải chăm sóc chu đáo cho gà cưng:

– Em ở nhà để ý gà cho anh nhé, đừng để con chó lại gần không nó sợ. Nếu trưa anh không về được em nhớ cho nó ăn, thịt bò anh để trong tủ lạnh ấy, lấy một miếng cắt nhỏ nó mới mổ được không hóc.

Tú tức đỏ mặt, chẳng nói chẳng rằng, bỏ ngoài tai những lời chồng dặn dò. Tức thì tức vậy thôi chứ dù sao mọi việc vẫn đến tay Tú cơ mà. Con gà nó cũng đâu có tội tình gì mà không cho nó ăn, chỉ là do chồng cô quá coi trọng nó thôi.

Rồi vừa đi làm về, Thành đã xắn tay áo, lau chùi, vệ sinh chuồng, tắm rửa cho gà, chơi cùng nó một lúc rồi lại cho gà ăn tối. Vợ bầu vượt mặt cũng chẳng quan tâm, đoái hoài gì.

Tú ngán ngẩm, chán nản lắm, nhưng nói lắm, nói mãi cũng lại đâu vào đấy. Tú cảm thấy tủi thân vì là vợ mà còn chẳng được bằng một con gà. Nhưng nghĩ lại chẳng nhẽ lại lấy mình ra để so sánh rồi ghen tị với một con gà chọi thì nó tầm thường quá. Nghĩ vậy nên cô lần nữa nhắm mắt bỏ qua.

Đến ngày Tú sinh con, vì là cháu đích tôn lại vốn được mẹ chồng trân quý như con gái nên cô được cưng chiều lắm. Bà chăm con dâu còn kỹ hơn cả mẹ đẻ chăm con ruột của mình. Những lúc mẹ chồng không ở lại được thì bà dặn dò con trai:

– Chăm sóc mẹ con nó chu đáo vào đấy, đang trong cữ, ít nhất là 3 tháng không được để nó làm việc gì. Những lúc không có mẹ anh phải trông nom vợ cho cẩn thận không thì đừng trách tôi đấy.

– Mẹ yên tâm, chả ai chăm vợ tốt hơn con nữa đâu mẹ ạ!

Nói thì nói thế, chứ đâu rồi lại vào đó, đỉnh điểm là khi Tú còn chưa hết 1 tháng cữ, trước lúc đi bù khú cùng bạn bè, Thành không quên dặn vợ:

– Em ở nhà trưa cho gà ăn hộ anh với nhé, để ý chó đấy không làm gà hoảng sợ ảnh hưởng đến “long thể”.

Con thì quấy khóc, bụng thì đói meo vì từ sáng đến giờ vẫn chưa được ăn gì vào bụng, cơn uất ức lâu nay bốc hỏa ra ngoài, Tú gào lên:

– Vợ con anh chết đói từ sáng đến giờ anh không thèm quan tâm. Tôi thì vẫn còn đau đớn mệt mỏi vậy mà anh lại chỉ lo cho con gà vớ vẩn ấy. Anh có bị thần kinh không vậy, nó là vợ con anh à. Từ nay tôi sẽ không hộ anh cái gì hết, tự đi mà làm.

Tưởng thế là anh sợ nhưng không, Thành vác luôn con gà cùng đi ăn nhậu. Xem trong tủ lạnh chẳng còn gì, chợ thì xa con thì bé không đi được. Tú ở nhà nuốt nước mắt ăn cơm với vài miếng đậu sót lại từ hôm qua. Nghĩ tủi thân vì chồng mua thịt bò tẩm bổ cho gà mà lại để mình ăn cơm với đậu, Tú vừa ăn vừa nước mắt ngắn dài.

Đúng lúc mẹ chồng đến, thấy con dâu đang ăn cơm với nước mắt bà gặng hỏi thì hiểu ngay ra vấn đề.

Hôm sau nhân lúc Thành vừa ra ngoài thì mẹ chồng đến. Bà chẳng ngần ngại ra thẳng chuồng bắt con gà chọi cưng của con trai về làm thịt trước sự hoảng sợ của Tú:

– Mẹ bắt gà của chồng con làm gì thế?

– Thịt nó, tẩm bổ cho con!

Tú run cầm cập, “thôi rồi! Nay sẽ có chuyện lớn xảy ra rồi”.

Làm xong mẹ chồng Tú dọn cơm với thịt gà rang nghệ lên cho con dâu ăn trước, không quên trấn an:

– Con đừng sợ, thằng này cứ để mẹ xử nó!

Mâm cơm thịt gà được bày ngay trên bàn ăn đợi Thành về. Lát sau anh về chào mẹ rồi lại chạy vội ra chuồng gà. Không thấy gà cưng đâu, anh hốt hoảng đi tìm loạn lên. Lúc này mẹ chồng Tú lên tiếng:

– Nó đang nằm trên mâm rồi đây này, lại đây mà ăn đi.

– Mẹ, mẹ đang làm cái quái gì vậy? sao mẹ lại thịt con gà cưng của con.

– Con gà nó có biết đẻ con cho anh không? Sau anh già, ốm đau nó có bên cạnh chăm sóc anh được không? Con đẻ ra thì không chăm, lại đi chăm gà thử hỏi sau nó có thèm gọi anh bằng bố không?

– Mẹ nói cái gì vậy?

Thành run lên rồi nhưng vẫn phải ngồi xuống nghe mẹ giảng giải một hồi:

– Anh nghĩ xem ngày trước nếu bố anh cũng mê mẩn gà qué mà bỏ bê tôi thì liệu giờ này anh có ngon ghẻ ngồi đây chăm gà được không? Làm gì cũng phải biết nghĩ chứ, lớn đầu rồi chứ bé nhỏ gì. Vợ anh nó hiền đấy, chứ là tôi thì con gà này vào nồi từ lâu rồi. Thế giờ có ăn không thì bảo, tôi mang về ăn hết cho.

Vậy là Thành cun cút ngồi vào mâm, xót xa nhìn những miếng thịt gà không dám gắp. Nhưng Tú và mẹ chồng thầm sung sướng, vậy là từ nay sẽ không còn “ông hoàng gà” nào lấn lướt trong cái nhà này nữa rồi. Tú sẽ không phải thấy cảnh chồng mua thịt bò về chăm gà rồi cho vợ ăn đậu nữa rồi.

Theo WTT