Cú quá, tôi tát vợ một cái bằng tất cả sức lực của một thằng đàn ông khiến em chỉ có nước chưa dính vào tường. Em nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận khiến tôi hơi chột dạ.

Chúng tôi quen nhau khi em còn là sinh viên năm cuối Đại học. Lúc đó, em vào công ty tôi thực tập nên gặp và yêu nhau. Ngay từ lần đầu tiếp xúc, tôi đã bị em làm cho mê đứ đừ. Em giỏi giang, xinh đẹp, dịu dàng nhưng cũng rất tự tin. Sự kiêu hãnh của em khiến tôi lắm khi cũng thấy lép vế khi đứng cạnh.

Lúc mới yêu nhau, em đặt ra cho mối quan hệ giữa chúng tôi 3 nguyên tắc: Không được ngoại tình, không được vũ phu và không được xúc phạm đến em cũng như người nhà của em. Em nói đó là những nguyên tắc sống, nếu vi phạm thì chúng tôi chia tay. Lúc đó, tôi yêu em lắm nên cũng gật đầu đồng ý vô điều kiện.

Quen nhau 6 tháng thì chúng tôi tiến tới hôn nhân. Bố tôi hài lòng về con dâu lắm, hàng xóm ai cũng khen em khéo léo, giỏi giang lại thân thiện. Có lần chứng kiến vợ nói chuyện với bố về việc đánh cờ rồi lại nuôi cá, nuôi chim, bố quay sang bảo tôi:

“Sau này có con tốt nhất là nên theo gen di truyền của vợ mày. Nó vừa thông minh lại chịu khó chứ theo gen mày chỉ tổ lười chảy thây”.

Tôi vẫn rất yêu và tự hào về vợ cho đến ngày biết mẹ tôi không thích em. Hỏi lý do, bà chỉ bảo đơn giản không thích là không thích chứ không có lý do.

Bà nói: “Đàn bà từ trước đến giờ sự nghiệp mà thăng tiến thì chỉ có trai gái mà nên. Với lại, mẹ chẳng hiểu mày cứ ham lấy vợ thông minh, giỏi giang làm gì, rồi có ngày nó đè đầu cưỡi cổ thôi con ạ”.

Từ ngày có con dâu, mẹ tôi rất kiệm lời, hay cáu gắt, hay bắt bẻ việc lông gà vỏ tỏi. Mỗi lần như vậy, em chỉ xin lỗi rồi lại im lặng thôi. Bà hay kêu ca em không xem bà ra gì. Nói tôi phải dạy dỗ lại vợ con rồi thì đàn ông nhà này bị em bỏ bùa hết rồi nên không ai chịu tin mẹ cả. Những lời đó, vợ tôi đều nghe thấy nhưng tôi biết, em đủ bao dung để bỏ qua mọi chuyện.

Cho đến 1 hôm vừa đi nhậu về, đang rất mệt trong người thì mẹ tôi kéo lại. Bà bảo bà bắt được quả tang em ng.oại t.ình. Rằng em thường gọi điện thoại cho ai đó vừa nói vừa cười, lại còn ra chỗ khác để nghe riêng. Bà bảo, em toàn nói tiếng Anh, cố tình để mọi người không hiểu.

Máu g.hen của tôi nổi lên, sẵn có hơi men trong người, tôi hùng hổ chạy vào phòng ngủ dựng vợ dậy tra hỏi quyết làm cho ra ngô ra khoai mặc cho lúc đó đã 2h sáng.
Em nghe tôi hỏi thì cũng cãi lại: “Em làm việc trong công ty đa quốc gia, sếp là người nước ngoài, bạn bè đồng nghiệp cũng là người nước ngoài. Không nói tiếng Anh, nói tiếng Việt thì ai nghe, ai hiểu”.

Cú quá, tôi tát vợ bốp một cái bằng tất cả sức lực của một thằng đàn ông khiến em chỉ có nước chưa dính vào tường. Em nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận khiến tôi hơi chột dạ. Thế nhưng cảm giác đó cũng không làm tôi cảm thấy nguôi ngoai về chuyện mình bị cắm sừng.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy đầu tôi đau như búa bổ. Nhìn quanh phòng chẳng thấy vợ đâu, tôi mới nhớ ra mọi chuyện tối qua. Tôi chạy ngay đến tủ quần áo thì thấy em đã gấp đồ bỏ đi rồi. Gọi điện thì em bảo: “Anh đã phạm vào quy tắc mà chúng ta đã đề ra. Từ trước đến nay, tôi đã phải nhịn nhục chỉ vì nghĩ chồng vẫn thương mình. Nhưng giờ thì hết tất cả rồi. Tôi sẽ đưa con về ngoại sống. Anh chuẩn bị ký đơn ly hôn hộ tôi”.

Tôi như đ.iên dại sau những lời tuyên bố lạnh lùng của vợ. Tôi biết em là người mạnh mẽ, quyết đoán, nói được là sẽ làm được. Mấy ngày nay, tôi liên tục gọi điện xin lỗi và mong em quay về nhưng sự thờ ơ của vợ khiến tôi biết rằng mình đã đánh m.ất hạnh phúc từ đây.

Theo WTT