Điều nuối tiếc nhất trên thế gian này, nếu được hỏi và được phép trả lời, chắc có lẽ em sẽ nói về câu chuyện của chúng mình.

Em đã từng dành cả thanh xuân tươi đẹp của mình để yêu anh, nhưng đến cuối cùng, người cùng anh sánh bước trên lễ đường, được nhận nhẫn lồng tay, được mặc váy cô dâu trắng, cài khăn voan… lại chẳng phải là em.

Ảnh Internet

Em vẫn còn nhớ những ngày đầu yêu nhau chúng mình đã khó khăn đến thế nào. Em quen và thương anh như thương hết thảy tất cả những gì em đã mang đến và trao cho anh. Cả cái tuổi thanh xuân này em còn tiếc điều gì đâu. Thật sự mà nói nếu như ngày mới bắt đầu quen nhau, em cần anh làm cho em hàng nghìn việc thì lúc này em chỉ cần anh làm cho em hai việc đó là quan tâm đến suy nghĩ của em và hiểu cho em, chỉ bấy nhiêu đối với em là đủ rồi.

Em bảo: “Em không cần gì cả, chúng ta làm một cái lễ ra mắt nhỏ, em đã thuyết phục được ba mẹ em rồi. Sau đó, mình đi đăng kí kết hôn”.

Phải, em chính là cô gái nhỏ bé đã chọn đi cạnh cuộc đời anh an nhiên như thế, không đòi hỏi, không mong cầu vật chất.

Ngày hôm ấy, anh nói với em, giọng nhẹ tênh: “Kết hôn không đơn giản. Anh phải có sự nghiệp, có nhà, có xe, có tiền, mới dám cưới em”.

Anh nghĩ xem một cô gái chấp nhận đi theo một người đàn ông mà không đòi hỏi gì, cô ấy có cần nhà, cần xe, cần tiền không?

Và cuối cùng, anh kết hôn với một cô gái tương xứng, phù hợp. Cuối cùng, người được kết hôn là người đến với anh khi có tất cả. Còn người chấp nhận đến với anh lúc không có gì, đã bị gạt đi m.ấ.t rồi.

Ảnh Internet

Đây không chỉ là câu chuyện của riêng hai người kia mà xã hội ngoài kia có bao nhiêu chuyện tình na ná như thế. Chuyện tình kết thúc chẳng phải vì cô gái không còn yêu mà là cạn sức rồi.

Khi còn trẻ, chúng ta gặp được người mà mình yêu chân thành, chuyện kết hôn lại thật khó khăn. Thời điểm đó, chúng ta thường bị tác động quá nhiều bởi xã hội và chúng ta tự nghĩ rằng những thứ tác động đó là hợp lẽ. Thời điểm đó, ta không nắm được gì trong tay….

Người đời cứ thường đổ lỗi bởi duyên, bởi nợ mà tình yêu chia lìa. Sống trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, cả đàn ông lẫn phụ nữ đều thầm trách người xưa b.ạc tình. Thế nhưng, chẳng phải duyên, cũng đâu phải nợ, tất cả đều ở sự lựa chọn của con người.

Ảnh Internet

Đàn ông thường nói rằng, người con gái anh ta yêu thời thanh xuân là đúng người nhưng sai thời điểm. Cái “sai thời điểm” đó chỉ là một sự ngụy biện. Nếu anh yêu thật lòng, anh có bản lĩnh thì sẽ không lấy lí do vì công danh sự nghiệp mà gạt người ta sang một bên. Chỉ có người con gái dành cho anh cả thanh xuân thì bất ổn cả một đời.

Em thương và cần anh cho cuộc đời này vô cùng nhưng điều đó đâu có nghĩa là anh sẽ ở lại bên em cho suốt cuộc đời này, có đúng không?

Theo bestie