Bức hình được chụp lại bởi Joe O’Donnell trong cuộc chiến tranh tại Nagasaki không khỏi khiến người ta cảm động và thương cảm về hoàn cảnh của hai đứa bé.

Chiến tranh là mất mát, là ly tan, là nỗi đau và những vết sẹo hằn sâu không thể phai mờ theo năm tháng. Trong chúng ta, ai đã từng 1 lần sống trong thời chiến thì chắc có lẽ không thể nào quên cảnh “bom giật bom rơi”, cảnh các chị, các mẹ bồng bế con nhỏ “chạy giặc”, những hình ảnh ấy là cả một bầu trời âm u từ lòng tham con người,…

Joe O’Donnell là một phóng viên ảnh, công việc của ông là mang đến những cái nhìn chân thật nhất về sự khốc liệt mà chiến tranh gây ra. Trong số đó, có những bức ảnh và câu chuyện đằng sau khiến ông phải á.m ả.nh cả cuộc đời.

Hình ảnh từ phim Mộ Đom Đóm.

Từ tháng 9/1945, Joe O’Donnell đã đi dọc vùng phía Tây của Nhật Bản, chụp lại được những khoảnh khắc đau thương sau vụ nổ bom nguyên tử tại Nagasaki và Hiroshima, ông lưu giữ những hình ảnh của các nạn nhân chiến tranh: những người ch.ết, những người bị thương và cả những đứa đám trẻ “bỗng dưng” mồ côi.

Trong một bức hình được chụp tại Nagasaki, Joe O’Donnell đã bắt gặp khoảnh khắc hai đứa trẻ. Đ.au lòng hơn hết là đứa em nhỏ trên vai đã q.ua đ.ời và chuẩn bị lên giàn hỏa thiêu. Cậu bé trai lớn hơn đứng im, tay xuôi xuống quần, ánh mắt kiên định, môi mím chặt và ngẩng cao đầu, không dám bật khóc, cậu bé vẫn đứng đấy cứng cỏi mà kiên định như chính tinh thần bất d.iệt của đất nước Nhật Bản.

Hình ảnh đứa trẻ Nhật Bản cõng em trai đã qu.a đ.ời trên lưng phản ảnh hiện thực tàn khốc vào những năm 1945.

Không ai biết được trong lòng em đang nghĩ gì lúc này, nhưng tất cả những ai vô tình chiêm ngưỡng bức ảnh đều có chung một ý nghĩ nghĩ: thật đau đớn và thương tâm làm sao!

Nhiều năm về sau, Joe O’Donnell vẫn còn nhớ mãi đến hình ảnh cậu bé năm nào:

Tôi thấy một cậu bé khoảng 10 tuổi đi qua. Trên vai em là một đứa nhỏ khác. Giai đoạn khủng khiếp tại Nhật Bản, tôi hay bắt gặp hình ảnh những đứa trẻ đang chơi đùa với em mình trên vai. Nhưng với cậu bé này, câu chuyện hoàn toàn khác. Em không mang giày, khuôn mặt đầy căng thẳng, còn đứa nhỏ trên vai em dường như đang ngủ rất sâu. Cậu bé cứ đứng đó chừng 5 hay 10 phút.

Một lúc sau, người đàn ông đeo khẩu trang trắng tiến về phía em, cởi dây và đỡ lấy đứa bé. Đó là lúc tôi nhận ra em nhỏ kia đã m.ất. Người đàn ông giữ lấy đứa nhỏ và đặt trên giàn hỏa thiêu. Người anh cứ đứng đó, trân trân nhìn ngọn lửa đang cháy. Nó cắn môi dưới của mình thật đến nỗi tôi thấy m.áu tóe ra ngoài. Khi ngọn lửa cháy rụi, cậu bé quay đầu lại và bỏ đi trong im lặng.

Bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Nhật Bản.

Bức ảnh mà Joe O’Donnell chụp lại là sự đau đớn, nghiệt ngã mà lỗi lầm là do 2 từ “chiến tranh” gây ra. Đây cũng được xem là phiên bản đời thực của bộ phim hoạt hình Mộ Đom Đóm (Grave of the Fireflies) do hãng Ghibli sản xuất – câu chuyện cảm động kể về hai anh em Seita và Setsuko trong chiến tranh thế giới thứ II. Đôi khi nỗi đau xót hay lời buộc t.ội chẳng cần phải bày tỏ ra quá rõ ràng. Những cảm giác này sẽ ngấm vào nội tâm và nhận thức, cũng là một trải nghiệm mà mỗi người hâm mộ câu chuyện Mộ Đom Đóm hay xem bức ảnh trên nên nếm thử để hiểu rõ về t.ội á.c mà lòng tham gây ra. Qua một bức hình được chụp tại Nagasaki trong chiến tranh, Joe O’Donnell đã bắt gặp khoảnh khắc cảm động của hai đứa trẻ

Theo Yan